Lời nói dối – Cửu Tử

28Có bài mới Re: [Hiện đại – Trùng sinh] Lời nói dối – Cửu Tử – Điểm:Đang tải Player đọc truyện …
Tốc độ đọc truyện:

0.90x

Bạn đang đọc: Lời nói dối – Cửu Tử

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)

Editor: Gà

Trước đây Đỗ Hoành không phải mang tên này, nó chỉ là một đứa bé ăn xin.

Nó giống hệt như tiểu Tam Mao trong ‘Tam Mao lưu lãng ký’, đã làm thuê cho nhà người ta, ăn trộm, ăn xin các loại ‘nghề nghiệp’ người thường không nghĩ đến.

Cũng giống tiểu Tam Mao, lưu lạc qua rất nhiều thành phố, gặp qua tất cả những loại người độc ác biến thái nhất trên đời, trải qua cuộc đời có rất nhiều chuyện u ám máu tanh mà người khác không tưởng tượng nổi, thậm chí trước khi lẩn trốn đến thành phố này gặp được Đỗ Trình Trình(/cheng/, hai tiếng ý là mỹ ngọc), thiếu chút nữa nó đã bị người ta móc mắt và nội tạng trong cơ thể nó.

Lúc ấy trên người nó chỉ mặc một chiếc áo sơ mi cũ đã rách, nhìn không ra màu sắc, dáng vẻ bẩn thỉu, vì chỉ có một bộ quần áo này, cơ thể còn bốc mùi hôi thối khó chịu, bộ quần áo kia mặc trên người nó, bên trong trống trơn y như hai cây gậy trúc đang chống đỡ.

Nó co người bên cạnh chiếc thùng rác trước cửa một nhà trẻ xa hoa, mắt đen trừng lớn nhìn những người cha người mẹ đi qua đi lại, vội vội vàng vàng đưa con của bọn họ vào nơi xa hoa giống như thiên đường kia.

Chọn nơi này, vì vườn trẻ tương đối ‘an toàn’ vả lại thức ăn khá đa dạng, dựa theo kinh nghiệm nó lưu lạc và ăn xin, sẽ có đứa bé nào đó ăn vài miếng thức ăn liền vứt bỏ, may mắn, thì đó sẽ là thức ăn của nó ngày hôm đó.

Mấy hôm nay nó phải giành giật đồ ăn với chó dữ, chỉ có thể ăn được rất ít.

Không ngoài dự liệu của nó, nó đang núp trong khe nhỏ giữa cây táo và thùng rác, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân thì một bé trai quần áo gọn gàng sau khi tạm biệt người nhà, đứng ở cửa nhà trẻ, trong tay cầm quả táo đã gặm một nửa, nhắm ngay thùng rác hình gấu mèo ném vào, quả táo lăn trên đất, lăn về phía đám người kia.

Đứa bé ăn xin giống hệt như một con chó săn đã được huấn luyện nghiêm chỉnh, đuổi theo quả táo lao ra ngoài, nhặt nửa quả táo này lên lập tức không kịp chờ đợi đưa lên miệng gặm, đi thẳng vào trong góc, đồng thời ánh mắt cảnh giác nhìn bốn phía.

Đã mấy ngày rồi nó chỉ có thể giành được một chút bánh bao cũ với chó dữ, vừa nãy, chỉ cần động tác của nó hơi chậm một chút thôi, đám người kia có thể sẽ đạp một nửa quả táo này thành quả táo bùn.

Bé trai mặc quần áo gọn gàng hình như là thiếu gia của gia đình giàu có, nhìn thấy quả táo bản thân ném không vào thùng rác mà bị một tên ăn xin bẩn thỉu nhặt ăn, lập tức giận dữ, hầm hừ đi đến đá vào đứa bé ăn xin gầy trơ xương trên người không có chút thịt: “Tên ăn mày khốn kiếp, mày dám cướp quả táo của tao!”

Cơ thể thằng bé ăn xin co ro ngã xuống đất, gầy đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Con mắt to đen nhánh của nó bình tĩnh nhưng có chút trống rỗng, chỉ chuyên chú gấp gáp cầm quả táo trong tay bỏ vào miệng.

Bé trai kia thấy được động tác của nó thì càng nổi giận, nhưng bé trai là một người cao cao tại thượng có thể diện, không thể giành quả táo với thằng nhóc ăn xin bẩn thỉu, dưới sự phẫn nộ, thằng bé cứ đấm đá tên nhóc ăn xin.

Sau đó vài bé trai khác đi đến, hình như cũng là con nhà giàu.

Bọn chúng cười hì hì hỏi: “Phùng Gia Thụ, mày làm gì ở đây vậy?”

Bé trai được gọi là Phùng Gia Thụ khinh thường ngẩng đầu lên: “Cái thằng ăn xin bẩn thỉu này dám cướp quả táo của tao, tao muốn đánh chết nó!”

“Đúng! Đánh chết nó!” Một đám trẻ cười hì hì nói xong, cùng nhau đấm đá thằng bé ăn xin ngồi dưới đất.

Những đứa bé này như thiên sứ, vẫn chưa thật sự có ác ý gì, làm tất cả mọi việc chỉ vì chơi rất vui, chưa từng nghĩ hành động như vậy sẽ khiến đứa bé ăn xin chịu tổn thương gì, có lẽ sẽ muốn tính mạng của nó không chừng.

Trong tiềm thức của những đứa bé này, hoàn toàn không nghĩ đến nó.

Đang lúc bọn nó hi hi ha ha bắt nạt đứa bé ăn xin, phía trước, bé trai tên Phùng Gia Thụ đột nhiên bị người đẩy lảo đảo một cái, đồng thời một âm thanh tức giận vang lên từ phía sau: “Các cậu đang làm gì? Không được phép bắt nạt người khác!”

Lần đầu tiên Đỗ Hoành nghe có người gọi nó là ‘người’, trước đây nó đã gặp phải nhiều loại người, có người gọi nó là tạp chủng, nghe cảm động một chút cũng gọi nó là tiểu tạp chủng, từ xưa đến nay chưa từng có ai nói nó là ‘người’.

“Mày dám đẩy tao?” Phùng Gia Thụ không dám tin dùng ngón tay trỏ chỉ mũi mình, ánh mắt lông mi như hổ dựng lên.

Cơ thể cô bé mặc quần áo màu vàng sáng nghiêng về phía trước, đôi tay chống nạnh, cằm ngẩng cao: “Tôi nói! Không cho cậu bắt nạt người trước cửa!”

“Tên ăn xin này cướp trái táo của tao, tao muốn đánh nó!” Phùng Gia Thụ ngẩng cổ, mắt lộ ra hung quang, lập tức vọt đến chỗ cô bé kia.

Cô bé kia không hề sợ hãi, động tác của bé cực nhanh, ba! Một cái tát quăng thẳng lên mặt bé trai, sau đó quay người lập tức xô ngã bé trai kia xuống đất đánh nhau, cô bé cứ như một cao thủ võ lâm đánh toàn bộ mấy bé trai không lớn hơn mình bao nhiêu.

Lúc những bé trai này bắt nạt thằng nhóc ăn xin thì rất hung mãnh, có thể gặp phải bé gái càng hung mãnh hơn, một đám bị dọa sợ, không dám đánh trả, lớn tiếng khóc mãi.

Sau khi đánh xong tóc tai cô bé trở nên lộn xộn cả người toàn bùn đất, khắp người nhếch nhác, vẫn đưa lưng về phía thằng bé ăn xin đôi tay chống nạnh bảo vệ trước mặt nó, như con công kiêu ngạo hả hê ngưỡng mặt lên, nghiêng người quay đầu lại cười lộ ra hàm răng trắng noãn bé xíu với nó: “Không cần sợ, tôi bảo vệ cậu!”

Khi đó Đỗ Hoành mới tám, chín tuổi, cũng đã trải qua chuyện hắc ám máu tanh nhất, đối với người cười với nó chính là muốn móc mắc nó, xé bụng nó, người hung ác với nó sẽ muốn cắt đứt chân, bẻ gãy cánh tay để nó ăn xin dọc đường, người nào nó cũng đã gặp, duy nhất chưa bao giờ gặp người nói ‘tôi bảo vệ cậu’, trong ánh mắt trống rỗng của nó không khỏi khẽ lộ ra chút giễu cợt.

Cô bé cực kỳ nhạy cảm, cho rằng đã hiểu nội tâm nó suy nghĩ gì, khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị, ưỡn ngực lên, khí phách nói: “Nữ Hán tử, đại trượng phu! Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy, nói bảo vệ cậu, thì sẽ bảo vệ cậu!”

Sau đó, cô bé này bước vào trường học sáng lạng như thiên đường kia.

Buổi chiều tan học, cô bé đeo một túi sách nhỏ hình phim hoạt hình, đứng ở cửa nhà trẻ nhìn nó, chần chừ trong chốc lát, sau đó chạy đến, đặt trái bắp thật lớn ở cạnh nó, rồi bước đi mất.

Sau mỗi sáng sớm, cô bé sẽ mang một ổ bánh mì, hoặc bánh màn thầu, hoặc bánh bích quy cho nó, tan học có đôi khi sẽ tiếp tục cho nó nửa quả táo, có lúc một trái quýt, có đôi khi là chuối tiêu hoặc bánh thịt gì đó.

Từ khi nó có trí nhớ đến nay, đây là khoảng thời gian tốt nhất với nó.

Không cần lo lắng sẽ bị đói, không cần lo lắng trong đồ ăn sẽ bị bỏ thuốc, không cần lo lắng người cho nó thức ăn sẽ thừa dịp nó không chú ý, đột nhiên cầm bao bố trùm đầu nó, ngày hôm sau cũng không biết sẽ ở đâu.

Vốn bé trai dẫn đầu bắt nạt nó bị cô gái nhỏ đánh cho một trận, sau đó mỗi ngày chân chó tựa như vừa tức vừa gấp chạy theo phía sau cô bé kêu to:

“Đỗ Trình Trình, dám lấy điểm tâm tôi cho cậu để cho tên ăn xin kia!”

“Đỗ Trình Trình, tôi muốn cậu làm vợ tôi!”

“Đỗ Trình Trình, cậu chỉ có thể tốt với mình tôi thôi, không thể đối xử tốt với người khác!”

Lúc đó nó mới biết, cô bé kia tên Đỗ Trình Trình.

Chương 1 : Mở đầu [ Canh thứ nhất ] Editor : GàTrước đây Đỗ Hoành không phải mang tên này, nó chỉ là một đứa bé ăn xin. Nó giống hệt như tiểu Tam Mao trong ‘ Tam Mao lưu lãng ký ’, đã làm thuê cho nhà người ta, ăn trộm, ăn xin những loại ‘ nghề nghiệp ’ người thường không nghĩ đến. Cũng giống tiểu Tam Mao, lưu lạc qua rất nhiều thành phố, gặp qua toàn bộ những loại người gian ác biến thái nhất trên đời, trải qua cuộc sống có rất nhiều chuyện u ám và đen tối máu tanh mà người khác không tưởng tượng nổi, thậm chí còn trước khi lẩn trốn đến thành phố này gặp được Đỗ Trình Trình ( / cheng /, hai tiếng ý là mỹ ngọc ), thiếu chút nữa nó đã bị người ta móc mắt và nội tạng trong khung hình nó. Lúc ấy trên người nó chỉ mặc một chiếc áo sơ mi cũ đã rách nát, nhìn không ra sắc tố, hình dáng dơ bẩn, vì chỉ có một bộ quần áo này, khung hình còn bốc mùi hôi thối không dễ chịu, bộ quần áo kia mặc trên người nó, bên trong trống trơn y hệt như hai cây gậy trúc đang chống đỡ. Nó co người bên cạnh chiếc thùng rác trước cửa một nhà trẻ xa hoa, mắt đen trừng lớn nhìn những người cha người mẹ đi qua đi lại, vội vội vàng vàng đưa con của bọn họ vào nơi xa hoa giống như thiên đường kia. Chọn nơi này, vì vườn trẻ tương đối ‘ bảo đảm an toàn ’ vả lại thức ăn khá phong phú, dựa theo kinh nghiệm tay nghề nó lưu lạc và ăn xin, sẽ có đứa bé nào đó ăn vài miếng thức ăn liền vứt bỏ, suôn sẻ, thì đó sẽ là thức ăn của nó ngày hôm đó. Mấy ngày hôm nay nó phải giành giật món ăn với chó dữ, chỉ hoàn toàn có thể ăn được rất ít. Không ngoài dự liệu của nó, nó đang núp trong khe nhỏ giữa cây táo và thùng rác, cố gắng nỗ lực giảm bớt cảm xúc sống sót của bản thân thì một bé trai quần áo ngăn nắp sau khi tạm biệt người nhà, đứng ở cửa nhà trẻ, trong tay cầm quả táo đã gặm 50%, nhắm ngay thùng rác hình gấu mèo ném vào, quả táo lăn trên đất, lăn về phía đám người kia. Đứa bé ăn xin giống hệt như một con chó săn đã được huấn luyện và đào tạo nghiêm chỉnh, đuổi theo quả táo lao ra ngoài, nhặt nửa quả táo này lên lập tức không kịp chờ đón đưa lên miệng gặm, đi thẳng vào trong góc, đồng thời ánh mắt cẩn trọng nhìn bốn phía. Đã mấy ngày rồi nó chỉ hoàn toàn có thể giành được một chút ít bánh bao cũ với chó dữ, vừa nãy, chỉ cần động tác của nó hơi chậm một chút ít thôi, đám người kia hoàn toàn có thể sẽ đạp một nửa quả táo này thành quả táo bùn. Bé trai mặc quần áo ngăn nắp hình như là thiếu gia của mái ấm gia đình giàu sang, nhìn thấy quả táo bản thân ném không vào thùng rác mà bị một tên ăn xin dơ bẩn nhặt ăn, lập tức giận dữ, hầm hừ đi đến đá vào đứa bé ăn xin gầy trơ xương trên người không có chút thịt : “ Tên ăn mày khốn kiếp, mày dám cướp quả táo của tao ! ” Cơ thể thằng bé ăn xin co ro ngã xuống đất, gầy đến mức khiến người ta kinh ngạc. Con mắt to đen nhánh của nó bình tĩnh nhưng có chút trống rỗng, chỉ chuyên chú gấp gáp cầm quả táo trong tay bỏ vào miệng. Bé trai kia thấy được động tác của nó thì càng nổi giận, nhưng bé trai là một người cao cao tại thượng có thể diện, không hề giành quả táo với thằng nhóc ăn xin nhơ bẩn, dưới sự phẫn nộ, thằng bé cứ đấm đá tên nhóc ăn xin. Sau đó vài bé trai khác đi đến, hình như cũng là con nhà giàu. Bọn chúng cười hì hì hỏi : “ Phùng Gia Thụ, mày làm gì ở đây vậy ? ” Bé trai được gọi là Phùng Gia Thụ khinh thường ngẩng đầu lên : “ Cái thằng ăn xin nhơ bẩn này dám cướp quả táo của tao, tao muốn đánh chết nó ! ” “ Đúng ! Đánh chết nó ! ” Một đám trẻ cười hì hì nói xong, cùng nhau đấm đá thằng bé ăn xin ngồi dưới đất. Những đứa bé này như thiên sứ, vẫn chưa thật sự có ác ý gì, làm tổng thể mọi việc chỉ vì chơi rất vui, chưa từng nghĩ hành vi như vậy sẽ khiến đứa bé ăn xin chịu tổn thương gì, có lẽ rằng sẽ muốn tính mạng con người của nó không chừng. Trong tiềm thức của những đứa bé này, trọn vẹn không nghĩ đến nó. Đang lúc bọn nó hi hi ha ha bắt nạt đứa bé ăn xin, phía trước, bé trai tên Phùng Gia Thụ đùng một cái bị người đẩy lảo đảo một cái, đồng thời một âm thanh tức giận vang lên từ phía sau : “ Các cậu đang làm gì ? Không được phép bắt nạt người khác ! ” Lần tiên phong Đỗ Hoành nghe có người gọi nó là ‘ người ’, trước đây nó đã gặp phải nhiều loại người, có người gọi nó là tạp chủng, nghe cảm động một chút ít cũng gọi nó là tiểu tạp chủng, từ xưa đến nay chưa từng có ai nói nó là ‘ người ’. “ Mày dám đẩy tao ? ” Phùng Gia Thụ không dám tin dùng ngón tay trỏ chỉ mũi mình, ánh mắt lông mi như hổ dựng lên. Cơ thể cô bé mặc quần áo màu vàng sáng nghiêng về phía trước, đôi tay chống nạnh, cằm ngẩng cao : “ Tôi nói ! Không cho cậu bắt nạt người trước cửa ! ” “ Tên ăn xin này cướp trái táo của tao, tao muốn đánh nó ! ” Phùng Gia Thụ ngẩng cổ, mắt lộ ra hung quang, lập tức vọt đến chỗ cô bé kia. Cô bé kia không hề sợ hãi, động tác của bé cực nhanh, ba ! Một cái tát quăng thẳng lên mặt bé trai, sau đó quay người lập tức xô ngã bé trai kia xuống đất đánh nhau, cô bé cứ như một cao thủ võ lâm đánh hàng loạt mấy bé trai không lớn hơn mình bao nhiêu. Lúc những bé trai này bắt nạt thằng nhóc ăn xin thì rất hung mãnh, hoàn toàn có thể gặp phải bé gái càng hung mãnh hơn, một đám bị dọa sợ, không dám đánh trả, lớn tiếng khóc mãi. Sau khi đánh xong tóc tai cô bé trở nên lộn xộn cả người toàn bùn đất, khắp người nhếch nhác, vẫn đưa sống lưng về phía thằng bé ăn xin đôi tay chống nạnh bảo vệ trước mặt nó, như con công kiêu ngạo hả hê ngưỡng mặt lên, nghiêng người quay đầu lại cười lộ ra hàm răng trắng noãn bé xíu với nó : “ Không cần sợ, tôi bảo vệ cậu ! ” Khi đó Đỗ Hoành mới tám, chín tuổi, cũng đã trải qua chuyện hắc ám máu tanh nhất, so với người cười với nó chính là muốn móc mắc nó, xé bụng nó, người tàn khốc với nó sẽ muốn cắt đứt chân, bẻ gãy cánh tay để nó ăn xin dọc đường, người nào nó cũng đã gặp, duy nhất chưa khi nào gặp người nói ‘ tôi bảo vệ cậu ’, trong ánh mắt trống rỗng của nó không khỏi khẽ lộ ra chút giễu cợt. Cô bé cực kỳ nhạy cảm, cho rằng đã hiểu nội tâm nó tâm lý gì, khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị, ưỡn ngực lên, khí phách nói : “ Nữ Hán tử, đại trượng phu ! Nhất ngôn ký xuất tứ mã nan truy, nói bảo vệ cậu, thì sẽ bảo vệ cậu ! ” Sau đó, cô bé này bước vào trường học sáng lạng như thiên đường kia. Buổi chiều tan học, cô bé đeo một túi sách nhỏ hình phim hoạt hình, đứng ở cửa nhà trẻ nhìn nó, chần chừ trong chốc lát, sau đó chạy đến, đặt trái bắp thật lớn ở cạnh nó, rồi bước đi mất. Sau mỗi sáng sớm, cô bé sẽ mang một ổ bánh mì, hoặc bánh màn thầu, hoặc bánh bích quy cho nó, tan học có đôi lúc sẽ liên tục cho nó nửa quả táo, có lúc một trái quýt, có nhiều lúc là chuối tiêu hoặc bánh thịt gì đó. Từ khi nó có trí nhớ đến nay, đây là khoảng chừng thời hạn tốt nhất với nó. Không cần lo ngại sẽ bị đói, không cần lo ngại trong đồ ăn sẽ bị bỏ thuốc, không cần lo ngại người cho nó thức ăn sẽ thừa dịp nó không chú ý quan tâm, đùng một cái cầm bao bố trùm đầu nó, ngày hôm sau cũng không biết sẽ ở đâu. Vốn bé trai đứng vị trí số 1 bắt nạt nó bị cô gái nhỏ đánh cho một trận, sau đó mỗi ngày chân chó tựa như vừa tức vừa gấp chạy theo phía sau cô bé kêu to : “ Đỗ Trình Trình, dám lấy điểm tâm tôi cho cậu để cho tên ăn xin kia ! ” “ Đỗ Trình Trình, tôi muốn cậu làm vợ tôi ! ” “ Đỗ Trình Trình, cậu chỉ hoàn toàn có thể tốt với mình tôi thôi, không hề đối xử tốt với người khác ! ” Lúc đó nó mới biết, cô bé kia tên Đỗ Trình Trình .

Source: https://ta-ogilvy.vn
Category: Đầu Tư