Karaoke bóp méo nhạc vàng

Giá trị cốt lõi của nhạc vàng đang bị làm xô lệch, méo mó trong những trận karaoke tra tấn lỗ tai người nghe .Nhạc vàng ( Bolero ) là một trong những thể loại âm nhạc được ưa thích của người Việt, từ người già, bậc trung niên, người trưởng thành cho đến người trẻ và thậm chí còn là nhiều học viên, sinh viên cũng đều hoàn toàn có thể nghe. Chúng ta nghe nhạc vàng, không hẳn chỉ là thấy nó hay, mà đôi lúc là từ sự thấu cảm, từ con tim rung động của mình. Nghe nhạc vàng, không hẳn chỉ để thư giãn giải trí, xả stress sau một ngày thao tác stress, mà đôi lúc con người cũng hoàn toàn có thể phần nào tìm thấy hình ảnh của mình trong những bản nhạc ấy. Đôi khi, những bản nhạc vàng lại trở thành một chiếc cầu kết nối giữa người với người. Và chỉ chừng ấy thôi, nhạc vàng đã đi vào đời sống của biết bao nhiêu người Việt .Ấy thế nhưng lúc bấy giờ, những giá trị cốt lõi ấy của nhạc vàng, lại đang bị làm xô lệch, méo mó. Cũng là những bản nhạc vàng ấy, nhưng với sự tăng trưởng của kinh tế tài chính, khoa học và công nghệ tiên tiến, những chiếc loa kẹo kéo sinh ra với giá tiền rất rẻ, và chỉ cần một cái smartphone cùng những beat có sẵn trên mạng là họ bật và cầm mic hát mọi lúc, mọi nơi. Một buổi tối, không hề đếm nổi hàng xóm của tôi hát bao nhiêu bài ? Họ hát xuyên đêm, thậm chí còn gần như là 24/24 giờ trong ngày. Họ hát ở bất kể đâu, hoàn toàn có thể từ trong nhà, hay thậm chí còn ra ngồi vỉa hè, ở những quán nhậu, quán trà đá … Thậm chí, có người họ vừa kéo loa đi khắp những đường phố ngõ ngách, vừa hát nhạc vàng, nhằm mục đích kiếm sống .

Điều đáng bàn ở đây, là họ hát nhạc vàng, cốt không hẳn chỉ để giải trí, xả stress mà còn là giải cơn say từ rượu, bia. Cứ được dịp xôm tụ là họ bắt đầu mở loa, bật mic và hát từ sáng đến đêm, có lúc không ngơi nghỉ dù chỉ một phút. Đã hát karaoke thôi đã đành, có người còn hát như hét, như gào, nốt cao không ra nốt cao, nốt thấp không ra nốt thấp, có lời rồi nhưng họ vẫn “hồn nhiên” hát sai cả nhạc và lời.

Bạn đang đọc: Karaoke bóp méo nhạc vàng

Bên cạnh chầu hát hoàn toàn có thể là chai rượu cốc bia, đồng đội bè bạn ở đó liên tục ” một, hai, ba … dô ” chờ đến lượt và ” gào ” tiếp cả ngày. Thế là những câu hát đầy xúc cảm và lãng mạn như ” Vùng lá me bay nhớ kỷ niệm hai chúng mình … ” lại trở thành thứ để cho những người này ” gào ” lên, trên nền những nhạc beat tự làm mà độ hòa âm, phối khí gần như là dở tệ, nặng bass, khác hẳn với sự trầm buồn thường thấy của nhạc vàng chính gốc .

>> Tôi ngạc nhiên vì người Việt bất lực trước karaoke ‘tra tấn’

Những yếu tố trên cộng hưởng vào khiến cho việc hát nhạc vàng nói riêng ( của một bộ phận người dân ) và hát karaoke nói chung, trở thành ” sự tra tấn ” và ” nỗi ám ảnh ” của rất nhiều những người dân lao động khác, gây ra vấn nạn ” ô nhiễm tiếng ồn “. Đầu phố hát karaoke, cuối phố vẫn nghe thấy là chuyện thông thường, có khu không chỉ một nhà hát mà hai, ba nhà cùng mở và hát. Vậy là nhiều nhà hàng xóm khác, cả ngày đi làm đi học stress, tối về cần được nghỉ ngơi, thì lại bị karaoke tra tấn khiến cho ngủ không đuợc, mà nghỉ ngơi cũng không xong, con cháu không hề tập trung chuyên sâu học tập .Lúc góp ý thì họ ngừng, nhưng được một thời hạn, đâu lại vào đấy. Nhiều khi, họ còn dùng vũ lực để đe nẹt những người góp ý, khiến cho những người ấy trở nên bất bình. Cán bộ phường xuống kiểm tra nhắc nhở, cũng rơi vào thực trạng trên. Nhiều khi tôi nghĩ bụng : ” Phận là con gái hoài “, ” đắp mộ cuộc tình gì mà đắp mãi không xong ” …

Những bản nhạc vàng vô thưởng vô phạt, giàu cảm xúc, nay lại trở thành nỗi ám ảnh. Nhiều người khó chịu, họ bê ngay tiêu đề hay một ý tứ nào đó trong ca từ ra để châm biếm, mỉa mai. Beat nhạc dở tệ cộng với tiếng ca như hét đã làm khổ nhiều người từ ngày này qua tháng khác. Nhiều người cứ nghĩ mình “hát hay” nên rất “hay hát”, hát suốt ngày. Nhưng kỳ thực không phải như thế!

Những bài hát nhạc vàng vốn giàu xúc cảm và giàu chất văn như vậy, nhưng vào cái beat dở tệ cùng một giọng hát ” tra tấn ” như vậy, ai mà chịu được ? Nhạc vàng đã mất đi cái giá trị thẩm mỹ và nghệ thuật và giá trị nhân văn cốt lõi của nó cũng chỉ vì mấy người hát ” kẹo kéo ” hay ” thánh hát ” trên mạng. Thử hỏi, những nhạc sĩ sáng tác ra những bản tình ca bất hủ ấy sẽ nghĩ gì khi nghe được những giọng ca đường phố hát như gào, thậm chí còn còn sai lời và làm mất giá trị thẩm mỹ và nghệ thuật mà bài hát đó đem đến ? Họ có buồn lòng không, họ có tức không khi đứa con niềm tin của mình bị bóp méo và làm ảnh hưởng tác động một cách xấu đi đến người khác như thế ?Gần đây, nhiều địa phương đã ra quân và có chế tài giải quyết và xử lý nạn ô nhiễm tiếng ồn từ karaoke đường phố, và đã có nhiều tín hiệu tích cực, nạn karaoke kẹo kéo giảm ở nhiều nơi. Nhưng vẫn còn nhiều nơi khác đâu đây trên dải đất hình chữ S này, vấn nạn vẫn còn nhức nhối. Mong rằng chính quyền sở tại sẽ vào cuộc mạnh tay hơn nữa để giảm đến tối thiểu tình hình này. Dẫu biết hát karaoke là nhu yếu vui chơi chính đáng của dân cư, không hề ngăn cấm, tuy nhiên hãy hát đúng nơi, đúng chỗ, đúng thời gian .Bản nhạc dù hay nhưng vào những giọng hát dở thì rồi cũng sẽ gây sự ức chế so với người nghe. Hãy trả lại những giá trị nguyên vẹn, xưa cũ từ nghệ thuật và thẩm mỹ đến nhân văn mà nhạc vàng đem lại. Mà trước nhất, đó chính là từ việc hát karaoke đường phố .

Văn Bình

>> Bài viết không nhất thiết trùng với quan điểm VnExpress.net. Gửi bài tại đây.

Source: https://ta-ogilvy.vn
Category: Đầu Tư