Đội tuyển bóng đá nữ quốc gia Hoa Kỳ – Wikipedia tiếng Việt

Đội tuyển bóng đá nữ quốc gia Hoa Kỳ (tiếng Anh Mỹ: United States women’s national soccer teamUSWNT) là đại diện Hoa Kỳ tham gia thi đấu tại các giải bóng đá nữ quốc tế. Đội do Liên đoàn bóng đá Hoa Kỳ quản lý và thi đấu tại khu vực CONCACAF.

Hoa Kỳ có đội tuyển bóng đá nữ thành công nhất thế giới khi đã 4 lần vô địch World Cup (trong đó chức vô địch đầu tiên thuộc về giải đấu năm 1991) và 4 lần đoạt huy chương vàng bóng đá nữ Olympic. Cùng với đó, đội còn sở hữu 7 chiếc Cúp vàng CONCACAF và 10 chiếc Cúp Algarve.[1] Cùng với Đức, họ là hai đội tuyển duy nhất từng đứng đầu Bảng xếp hạng bóng đá nữ FIFA. Hoa Kỳ đã lấy lại vị trí số 1 từ tay đội tuyển Đức vào ngày 23 tháng 6 năm 2017 và hiện tại vẫn giữ vững vị trí này. Đội được bầu là Đội tuyển của năm của Ủy ban Olympic Hoa Kỳ vào năm 1997 và 1999,[2] còn Sports Illustrated bầu chọn cả đội tuyển là các Nữ vận động viên của năm 1999.[3]

Đội có trận đấu tiên phong tại giải Mundialito gặp Ý vào ngày 12 tháng 8 năm 1985, dưới quyền của huấn luyện viên Mike Ryan, họ đã thua đối phương tối thiểu .

Một trong những chiến tích đáng nhớ nhất của Hoa Kỳ tại World Cup là vào năm 1999 là khi họ vượt qua Trung Quốc với tỷ số 5–4 ở loạt luân lưu trong trận chung kết.[4] Trên 90.000 người (con số lớn nhất cho một sự kiện thể thao nữ) đã lấp đầy sân Rose Bowl để theo dõi trận đấu. Trong loạt luân lưu, Brandi Chastain là người sút thành công quả quyết định và pha ăn mừng của cô trở thành hình ảnh đáng nhớ khi cô quỳ gối xuống mặt cỏ, vẫy chiếc áo thi đấu ăn mừng và để lộ chiếc áo ngực thể thao, hình ảnh sau đó xuất hiện trên bìa tạp chí Sports Illustrated và trang nhất của nhiều tờ báo trong và ngoài nước Mỹ.[5] Chiến thắng này giúp đội trở nên nổi tiếng hơn, đồng thời giúp cho bóng đá nữ nhận được nhiều sự chú ý hơn, cũng như tạo động lực cho những cô gái trẻ tham gia vào các môn thể thao.[6] Tuy nhiên 4 năm sau họ thất bại trong việc bảo vệ ngôi Hậu khi thua Đức (về sau vô địch) 0-3 tại bán kết, dù vậy họ có huy chương đồng khi hạ Canada 3-1

Vào tháng 3 năm 2004, 2 trong số các cầu thủ xuất sắc nhất trong lịch sử dân tộc của bóng đá nữ Hoa Kỳ nói riêng và bóng đá nữ quốc tế nói chung, Mia Hamm ( người sẽ giải nghệ trong năm 2004 sau khi kết thúc Thế vận hội Mùa hè 2004 ) và Michelle Akers ( người đã giải nghệ ), là 2 cầu thủ nữ cũng như 2 người Mỹ duy nhất có tên trong list FIFA 100 gồm 125 cầu thủ vĩ đại nhất còn sống do Pelé bầu chọn nhân kỷ niệm 100 năm FIFA sinh ra. Cùng năm, đội đã đạt huy chương vàng tại thế vận hội ngày hè Athens 2004 sau thắng lợi 2-1 trước Brazil nhờ bàn thắng của Wambach ở hiệp phụ .Tại Giải vô địch bóng đá nữ quốc tế 2007, Hoa Kỳ vượt mặt Anh 3-0 ở tứ kết nhưng sau đó phải chịu thất bại nặng nề nhất trong lịch sử vẻ vang đội bóng khi thua Brazil 0-4 ở bán kết. Họ sau đó vượt mặt Na Uy để chiếm vị trí thứ ba. Abby Wambach là cầu thủ ghi bàn số 1 của đội với 6 bàn thắng, và Kristine Lilly là người Mỹ duy nhất có tên trong đội hình toàn sao của giải đấu .Tại Thế vận hội Mùa hè 2008, họ bảo vệ thành công xuất sắc huy chương vàng khi thắng Brazil 1-0Tại tứ kết Giải vô địch bóng đá nữ quốc tế 2011 tại Đức, Hoa Kỳ vượt mặt Brazil 5-3 trên chấm phạt đền. Bàn thắng của Abby Wambach ở phút 122 để gỡ hòa 2-2 đã được bầu chọn là bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử vẻ vang bóng đá Mỹ và là bàn thắng đẹp nhất trong lịch sử vẻ vang World Cup nữ. Mỹ vượt mặt Pháp 3-1 trong trận bán kết, nhưng thua Nhật Bản 3-1 trên chấm phạt đền trong trận chung kết sau khi hòa 2-2 cả trận. Hope Solo được vinh danh là thủ môn xuất sắc nhất giải đấu và Abby Wambach đã giành được quả bóng bạc với tư cách là cầu thủ xuất sắc thứ hai của giải đấu. [ 7 ]Tại Thế vận hội Mùa hè 2012, Hoa Kỳ giành huy chương vàng thứ 4 trong 5 lần dự Olympic khi hạ Nhật Bản 2 – 1 ở trận chung kết trước 80.203 cổ động viên xuất hiện trên sân Wembley. [ 8 ] Trước đó trong trận bán kết gặp Canada, các cầu thủ Mỹ đã 3 lần vươn lên dẫn trước trước khi cú đánh đầu thành bàn của Alex Morgan ở phút thứ 3 thời hạn bù giờ hiệp phụ thứ 2 ấn định thắng lợi 4 – 3. Bàn thắng của Morgan ( phút thứ 123 ) là bàn thắng được ghi muộn nhất trong một trận đấu do FIFA tổ chức triển khai. [ 9 ]Vào năm 2013, Hoa Kỳ giữ kỷ lục bất bại với 14 thắng và 2 hòa và là một phần trong chuỗi 43 trận lê dài trong 2 năm. Chuỗi 43 trận bất bại kết thúc sau thất bại 1 – 0 trong trận gặp Thụy Điển ở Cúp Algarve năm trước. Chuỗi trận mở màn bằng trận thắng 4 – 0 trước chính Thụy Điển tại Cúp Algarve 2012 sau trận thua 1 – 0 trước Nhật Bản. [ 10 ] [ 11 ] Vào tháng 12 năm 2013, USSF công bố đội hình 11 cầu thủ nữ xuất sắc nhất mọi thời đại của đội tuyển vương quốc USWNT All-Time Best XI .Ngày 5 tháng 7 năm năm ngoái, Hoa Kỳ vượt mặt Nhật Bản 5 – 2 trong trận chung kết Giải vô địch bóng đá nữ quốc tế năm ngoái, giành chức vô địch World Cup thứ ba của mình. Carli Lloyd ghi 3 bàn trong vòng 16 phút tiên phong của trận đấu, trong đó có một bàn từ khoảng cách 52 mét, trở thành hat-trick nhanh nhất kể từ lúc khởi đầu trận đấu. Sau chức vô địch quốc tế năm ngoái, đội tuyển được tổ chức triển khai buổi diễu hành tung hoa giấy ở thành phố Thành Phố New York, buổi diễu hành tung hoa giấy tiên phong của một đội thể thao nữ, và nhận giải Outstanding Team tại ESPY Awards năm ngoái và một giải Teen Choice Award cho Nữ vận động viên yêu dấu. Đội một lần nữa được vinh danh vào ngày 27 tháng 10 năm năm ngoái khi Tổng thống Barack Obama tiếp đón họ tại Nhà Trắng. [ 12 ]Một năm sau tại Rio de Janeiro, Hoa Kỳ bước vào hành trình dài bảo vệ tấm huy chương vàng bóng đá nữ Thế vận hội. Tuy vậy, họ để lại tuyệt vọng lớn khi bị Thụy Điển hạ gục trong loạt penalty ở trận tứ kết. Sau giải, thủ môn chính của đội là Hope Solo bị Liên đoàn bóng đá Hoa Kỳ chấm hết hợp đồng sau khi có phát ngôn coi thường đối thủ cạnh tranh. [ 13 ] [ 14 ] [ 15 ]Năm 2019 tại Pháp, tuyển nữ Hoa Kỳ xác lập những kỷ lục World Cup mới với lần thứ hai liên tục bảo vệ thành công xuất sắc ngôi vương sau khi thắng Hà Lan 2 – 0 và mang về chiếc cúp vô địch thứ tư của họ. Các chân sút Mỹ ghi 26 bàn thắng, nhiều nhất tại một kỳ World Cup và có trận thắng thứ 12 liên tục, mạch thắng lợi dài nhất trong lịch sử dân tộc sân chơi bóng đá lớn nhất hành tinh của cả nam và nữ. Chính quyền Thành Phố New York một lần nữa lên kế hoạch tổ chức triển khai diễu hành vinh danh ” những cô gái Vàng ” vào sáng mùng 10 tháng 7 dọc quốc lộ Broadway. Thị trưởng Thành Phố New York Bill de Blasio và tổng thống Mỹ Donald Trump đã có những lời ca tụng và chúc mừng đội tuyển Mỹ trên Twitter. Kể từ sau thất bại trước Úc tháng 7 năm 2017, đội đã ” xé lưới đối phương ” ở 45 trận đấu liên tục và ghi 148 bàn thắng. [ 16 ] [ 17 ]Để nêu thông điệp bình quyền thu nhập giữa nữ và nam, 28 tuyển thủ nữ Hoa Kỳ từng nộp đơn lên Tòa án Liên bang để đưa Liên đoàn bóng đá Hoa Kỳ ra tòa vì vi phạm pháp lý Hoa Kỳ, trong đó nêu đích danh người không chịu thực thi các bước tiến tới bình quyền thu nhập là trưởng các bộ phận kiêm quản trị Liên đoàn Carlos Cordeiro. [ 18 ]

Hình ảnh của đội[sửa|sửa mã nguồn]

Việc truyền hình trực tiếp tại Mỹ cho 5 kỳ World Cup nữ từ 1995 tới 2011 được phân phối bởi ESPN / ABC và Univision, [ 19 ] [ 20 ] trong khi bản quyền của ba kì World Cup nữ từ năm ngoái tới 2023 được trao cho Fox Sports và Telemundo. [ 21 ] [ 22 ] Vào tháng 5 năm năm trước một hợp đồng được ki kết để phân loại bản quyền phủ sóng truyền hình của các trận đấu của đội tuyển nữ Hoa Kỳ giữa ESPN, Fox Sports, và Univision cho tới cuối năm 2022. [ 23 ] Các trận của đội tuyển tại Giải vô địch bóng đá nữ CONCACAF năm trước và Cúp Algarve năm ngoái được Fox Sports phát sóng. [ 24 ] [ 25 ]Trận đấu được nhiều người theo dõi nhất của đội là trận chung kết World Cup 1999 với Trung Quốc, với kỉ lục số người tới sân xem cao nhất cho một sự kiện thể thao nữ : 90.185 người xuất hiện tại Rose Bowl ở California. [ 26 ] Trận đấu giữ kỉ lục số người xem cao nhất tại Mỹ cho một trận đấu bóng đá nữ với trung bình 17.975 triệu người xem [ 27 ] và ước tính tối thiểu 40 triệu lượt người xem, [ 28 ] và là trận đấu bóng đá ( cả nam và nữ ) phát sóng bằng tiếng Anh được nhiều người xem nhất cho tới trận chung kết World Cup năm ngoái giữa Mỹ và Nhật. [ 29 ]
Màu phục trang của đội tuyển Mỹ kể từ khi xây dựng hầu hết là xen kẽ giữa đỏ, trắng, hoặc xanh lam ( màu quốc kỳ ), với một số ít ngoại lệ như màu vàng ánh kim vào năm 2007, [ 30 ] màu đen vào năm 2011, [ 31 ] hay viền đen cùng tất màu xanh neon tại World Cup năm ngoái. Năm 2012 đội mở màn mặc cùng màu áo với đội tuyển nam Hoa Kỳ, mở màn với bộ phục trang sọc ngang đỏ và trắng. [ 32 ] Nike là nhà cung ứng phục trang tranh tài của LĐBĐ Mỹ vào năm 1995, và có thỏa thuận hợp tác cung ứng phục trang cho tới năm 2022. [ 33 ] Đội tuyển nữ Hoa Kỳ khởi đầu mang hai ngôi sao 5 cánh trên huy hiệu kể từ 1999 để tượng trưng cho hai chức vô địch quốc tế. [ 34 ] Ngôi sao thứ ba được thêm vào tháng 7 năm năm ngoái. [ 35 ]


Sân nhà 1986 – 1996

1986 – 1996


1991 – 1994


1991 – 1994

1991 – 1998


Sân nhà 1999


[36]Sân khách 1999




1999 – 2004

2000 – 2002




2003


[36]2003


2004


2004




Sân nhà 2005 – 2007




Sân khách 2005 – 2007


[30]2007 – 2009


[30]Sân nhà 2007 – 2009


[30]Sân khách 2007 – 2008


Sân khách 2008 – 2009




[37]Sân nhà 2010 – 2011




[38]Sân khách 2010 – 2011




[39]Sân nhà 2011 – 2012




[31]Sân khách 2011 – 2012

[32]Sân nhà 2012 – 2013



[40]2012 – 2013
[41]Sân nhà 2013

[42]Sân nhà năm trước – năm ngoái


[43]Sân khách năm trước – năm ngoái


[44]Sân nhà năm ngoái – năm nay
[45]Sân khách năm ngoái – năm nay

[46]– 2018Sân nhà năm nay – 2018



[46]– 2018Sân khách năm nay – 2018

Năm

Danh hiệu

Trận

Thắng

Hoà

Thua

Bàn thắng

Bàn thua

Huấn luyện viên

Hoa Kỳ1996
Vô địch
5
4
1
0
9
3
Tony DiCicco[47]
Úc2000
Á quân
6
4
1
1
9
5
April Heinrichs

Hy Lạp2004
Vô địch
6
5
1
0
12
4
April Heinrichs

Trung Quốc2008
Vô địch
6
5
0
1
12
5
Pia Sundhage[48]
Vương quốc Liên hiệp Anh và Bắc Ireland2012
Vô địch
6
6
0
0
16
6
Pia Sundhage

Brasil2016
Tứ kết
4
2
2
0
6
3
Jill Ellis
Nhật Bản2020
Huy chương Đồng

Vlatko Andonovski

Tổng cộng
7/7
33
26
5
2
64
26

CONCACAF Gold Cup[sửa|sửa mã nguồn]

Đội hình hiện tại[sửa|sửa mã nguồn]

Danh sách triệu tập cho World Cup nữ 2019. [ 49 ]

Số trận và bàn thắng tính đến 7 tháng 7 năm 2019, sau trận gặp Hà Lan.

Triệu tập gần đây[sửa|sửa mã nguồn]

Các cầu thủ dưới đây được triệu tập trong vòng 12 tháng .

Chú thích:

  • PRE: Đội hình sơ bộ
  • PRO: Lý do cá nhân

Ban giảng dạy[sửa|sửa mã nguồn]

Ban đào tạo và giảng dạy hiện tại[sửa|sửa mã nguồn]

Nguồn[1][50]

Các đời huấn luyện viên trưởng[sửa|sửa mã nguồn]

Tên
Thời gian
Số trận
Thắng
Hòa
Thua

Cộng hòa IrelandHoa KỳRyan, Mike

1985
4
0
1
3

Hoa KỳDorrance, Anson

1986-1994
93
66
5
22

Hoa KỳDiCicco, Tony

1994-1999
119
103
8
8

Hoa KỳGregg, Lauren

1997-2000
3
2
1
0

Hoa KỳHeinrichs, April

2000-2004
124
87
20
17

Hoa KỳRyan, Greg

2005-2007
55
45
9
1

Thụy ĐiểnSundhage, Pia

2007-2012
107
91
10
6

ScotlandSermanni, Tom

2013-2014
23
17
4
2

AnhHoa KỳEllis, Jill
2012, 2014-nay
76
59
13
5

Tổng
601
469
70
62

Tính đến 13 tháng 11 năm 2016

Kết quả và lịch tranh tài[sửa|sửa mã nguồn]

Kỉ lục cá thể[sửa|sửa mã nguồn]

Đội tuyển nữ Hoa Kỳ là đội tuyển chiếm hữu 6 cầu thủ tiên phong trong lịch sử dân tộc bóng đá khoác áo đội tuyển vương quốc đủ 200 lần ( cả nam và nữ ) gồm : Kristine Lilly, Christie Rampone, Mia Hamm, Julie Foudy, Joy Fawcett, Tiffeny Milbrett. Sau này còn có nhiều cầu thủ nữ của các vương quốc khác lặp lại thành tích này cũng như 4 cầu thủ Mỹ gồm : Kate Markgraf, Abby Wambach, Heather O’Reilly và Carli Lloyd. Kristine Lilly và Christie Rampone là những cầu thủ duy nhất có trên 300 trận quốc tế .

Các cầu thủ in đậm vẫn còn thi đấu cho đội tuyển quốc gia. Số liệu tính tới 7/7/2019

Danh sách đội trưởng[sửa|sửa mã nguồn]

Danh hiệu khác[sửa|sửa mã nguồn]

Liên kết ngoài[sửa|sửa mã nguồn]

Source: https://ta-ogilvy.vn
Category: Thể Thao