Đánh giá lại giá trị của một công ty PR
Nov 22
Tuần trước, một công ty hàng đầu thế giới có đề nghị gặp tôi ở Singapore để thảo luận về kế hoạch truyền thông của họ tại Việt Nam. Đây là công ty chúng ta đã cố gắng tiếp cận trong vòng ba năm qua với rất ít kết quả. Tại sao nay họ lại muốn thay đổi đại diện truyền thông? Lý do: đại diện truyền thông của họ ở Việt Nam không ngừng nói với họ, muốn đưa được thông tin lên báo chí Việt Nam thì phải trả tiền. Muốn đăng một bài báo về sản phẩm mới được tung ra thị trường của họ ư? Tiền! Muốn trả lời phỏng vấn về một vấn đề mà họ nghĩ công chúng quan tâm ư? Tiền! Muốn phóng viên tham gia lễ ký kết một hợp đồng quan trọng của họ với đối tác Việt Nam ư? Tiền!
Đối với họ, cũng như đối với nhiều khách hàng của chúng ta, vấn đề đặt ra không phải vấn đề tiền bạc. “Nếu như thực tế ở Việt Nam, cứ muốn lên báo là phải trả tiền, chúng tôi cũng sẽ chấp nhận. Vấn đề của chúng tôi là, nếu vậy thì giá trị của đại diện truyền thông là ở đâu? Nếu như chỉ cần trả tiền là có thể lên báo, vậy có lẽ tốt nhất chúng tôi nên làm việc với các công ty media để đặt chỗ là xong. Tôi sẽ rất khó khăn trong việc chứng minh với sếp của tôi lý do tại sao tôi lại phải có đại diện truyền thông tại Việt Nam”.
Đây là thực tế mà các bạn luôn gặp phải trong thời gian hai năm vừa qua. Một điều chúng ta không thể chối bỏ là báo chí đã trở thành một ngành công nghiệp chứ không còn là một ngành hoạt động công ích như trong quá khứ. Là một ngành công nghiệp, nó phải quan tâm nhiều hơn đến việc bán các sản phẩm của mình để tồn tại, bởi vì bản thân nó cũng đang đối mặt với những vấn đề mang tính sống còn. Một số người trong các bạn hẳn còn nhớ, cách đây hơn một năm, Tổng giám đốc của chúng ta, ông Miles Young đã có một bài viết nổi tiếng “Cái chết của quan hệ báo chí”. Nhiều người trong chúng ta nghĩ rằng, điều đó còn xa xôi lắm, cho đến khi các bạn nhận ra rằng, thực ra nó đến với Việt Nam nhanh hơn chúng ta tưởng nhiều. Chúng ta phải hiểu rằng, quan hệ báo chí theo kiểu cũ đã chết.
Vậy đối với những người làm việc trong lĩnh vực quan hệ báo chí, chúng ta hoặc phải đổi mới, phải định giá lại giá trị công việc của chúng ta, hoặc sẽ “chết” theo (hoặc bị đày đọa cho đến chết) nếu cứ tiếp tục làm việc theo kiểu cũ. Tôi có phác thảo ra một số hướng về giá trị cho đại diện của công ty công nghệ kia, và họ có vẻ tán đồng với nhận định đó:
Thứ nhất, “tôn vinh những giá trị cũ, nhưng phải nỗ lực gấp đôi”: rà soát để thu hẹp danh sách báo chí, tập trung vào những tờ báo và các phóng viên vẫn duy trì niềm tin vào giá trị của thông tin có lợi cho công chúng chứ không phải vào khoản tiền mà khách hàng chúng ta mang tới. Hiểu rõ độc giả của tờ báo họ quan tâm đến vấn đề gì, hiểu rõ họ quan tâm đến vấn đề gì, hiểu rõ các chủ đề mà Ban biên tập quan tâm, hỗ trợ tối đa về thông tin, khía cạnh khai thác, ý kiến chuyên gia, hình ảnh…để họ có thể phát triển bài viết. Song song với hoạt động ngắn hạn, tăng cường hoạt đông dài hạn bằng việc xây dựng “vị thế lãnh đạo về tư duy” (thought leadership) cho khách hàng của mình. Hãy xem rất nhiều khách hàng của chúng ta luôn được báo chí tìm đến chứ không phải tìm đến báo chí. Tại sao? Thought leadership!
Thứ hai, khác biệt về giá trị của một công ty PR với một công ty media là gì? Công ty media có thể có hiểu biết về kênh (channel), nhưng họ lại thiếu hiểu biết về con người (influencers). Đối với họ, một bài viết ở cùng một vị trí, trên cùng một tờ báo có giá trị như nhau, nhưng chúng ta hiểu rằng, có một sự khác biệt rất lớn nếu như tác giả của bài báo đó là những người khác nhau. Một bài viết về kinh tế vĩ mô của một phóng viên không ai biết khác hẳn với bài viết của, ví dụ, cô Phạm Chi Lan. Một bài nhận định về thị trường Chứng khoán của phóng viên X. Y sẽ có ảnh hưởng ít hơn nhiều so với bài viết của, ví dụ, chị Hải Lý. Đo lường độ ảnh hưởng của một bài viết không thể thiếu yếu tố con người, và chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta hiểu biết về những người gây ảnh hưởng (influencers) tốt hơn tất cả các công ty quảng cáo hay media gộp lại
Thứ ba, nếu như ngay cả điều đó chúng ta cũng không làm được, vậy thì chúng ta phải chứng minh rằng tự chúng ta có thể sản xuất ra những nội dung hấp dẫn hơn, ít nhất là 5-10 lần những phóng viên trung bình khác- công ty PR phải trở thành công ty phát triển nội dung. Chúng ta phải sản xuất ra những nội dung đặc sắc, hấp dẫn, hiện đại khiến cho độc giả yêu thích và mong muốn. Cùng với việc phát triển nội dung, chúng ta phải tự phát triển kênh truyền thông của chúng ta. Công nghệ thông tin cho phép chúng ta làm được điều đó: blogsphere và mạng xã hội cho chúng ta khả năng làm báo, Youtube và website cho chúng ta khả năng làm truyền hình, các loại podcast cho chúng ta làm radio… Đó là lý do tại sao Lucas Penneti, giám đốc toàn cầu bộ phận khách hàng Công nghệ của chúng ta nói “ngày nay mỗi một công ty có thể trở thành một tờ báo”. Vậy trước khi biến khách hàng của chúng ta thành một tờ báo, tại sao chúng ta không làm như vậy cho bản thân chúng ta? Bộ phận Social@Ogilvy của chúng ta đang bước những bước đi đầu tiên trên con đường đó, và cứ nhìn theo tốc độ phát triển của họ, tôi nghĩ đã tới lúc tất cả chúng ta phải bước lên con đường đó, nếu không sẽ là quá muộn
Tóm lại, đời đang thay đổi, và thực sự mà nói, đã không còn chỗ cho những ai không chịu thay đổi theo ngành công nghiệp của chúng ta. Sự thay đổi của báo chí không phải theo chiều hướng xấu đi hay tốt hơn, đơn giản là nó chỉ thay đổi, và hoạt động quan hệ báo chí của chúng ta cũng phải thay đổi. Mong các bạn suy nghĩ nhiều hơn về điều đó, bởi vì nếu không, đối thủ cạnh tranh của chúng ta sẽ được gọi sang Singapore, chứ không phải chúng ta
Chuyển giao Quyền lực tại Trung Quốc- Báo cáo của bộ phận QHCP OgilvyPR
Nov 21
Sáng thứ Năm, ngày 15/11/2012, ông Tập Cận Bình đã sải bước trên thảm đỏ của Đại Lễ đường Nhân dân, theo sau là 6 thành viên của Ban thường vụ Bộ Chính trị, hoàn tất cục diện mới trên bản đồ chính trị của Trung Quốc. Ông Tập Cận Bình nhấn mạnh trong bài phát biểu đầu tiên trên cương vị Tổng Bí thư: “Hôm qua, Đại hội lần thứ 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc đã kết thúc thắng lợi. Chúng ta cũng vừa hoàn tất Phiên họp toàn thể đầu tiên của Ban chấp hành Trung ương thứ 18 và bầu ra Ban lãnh đạo mới.”
Dù ông Tập Cận Bình đang từng bước vững chắc mở ra một chương mới và dẫn đầu thế hệ lãnh đạo hiện đại của Đảng Cộng sản, chúng ta cũng cần lưu ý đến tính kế tục trong hệ thống chính trị Trung Quốc, khi đội ngũ của ông Tập Cận Bình vẫn duy trì tính bảo thủ cố hữu trong Đảng, ngay cả khi họ đang đối diện với một tương lai đầy phức tạp và khó khăn.
Kết quả bầu cử trùng hợp với dự đoán của đa số giới quan sát Trung Quốc, giúp chúng ta có thể định hình viễn cảnh của 10 năm tới. Dưới đây là tổng hợp một số xu hướng và thông điệp nổi bật của Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 18:
Kế tục đường lối
Trong bản báo cáo dài 64 trang đọc trước Quốc hội, nguyên Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào đã đặt nhiệm vụ cho thế hệ lãnh đạo kế tiếp khi ông nhấn mạnh Đảng cần “giữ vững con đường cải cách và mở cửa” và “hoàn thành việc phát triển một xã hội tương đối thịnh vượng”. Ông cũng khẳng định “triển vọng phát triển khoa học” của ông đã được đưa vào Điều lệ Đảng.
Việc nhấn mạnh mục tiêu duy trì ổn định kinh tế, chính trị, xã hội, trong quá trình chuyển giao quyền lực, giúp tạo cơ sở để tiếp tục truyền bá mạnh mẽ tư tưởng Đảng Cộng sản và bảm đảm ổn định chính trị. Không có quan điểm của phe phái chính trị nào được ưu ái trong cả tuần lễ biểu dương các thành tựu có thể lượng hóa “bằng con số”, xác định mức tăng trưởng của Trung Quốc, và khẳng định những di sản để lại cho thế hệ kế tục, được tổ chức nhằm kỷ niệm 10 năm lãnh đạo của ông Hồ Cẩm Đào.
Lược bỏ chủ đề cải cách chính trị
Đại hội lần này cũng ít đề cập đến cải cách cơ cấu chính trị. Lần cuối cùng chủ đề này xuất hiện nổi bật trong chương trình nghị sự Đại hội Đảng là năm 1987, và kể từ đó, không còn thường xuyên được nhắc lại. Bất chấp sự thúc đẩy mạnh mẽ của phe cải cách trong thời gian chuẩn bị cho Đại hội Đảng, trong đó có cả việc lưu hành rộng rãi một bài báo ủng hộ cải cách của Hồ Đức Bình (Hu Deping) (con trai cựu Tổng Bí thư Hồ Diệu Bang (Hu Yaobang), cải cách chính trị vẫn không được nhắc tới trong cả tuần nghị sự. Hai nhà cải cách được trông đợi nhiều nhất, Uông Dương (Wang Yang) và Nguyên Triều (Yuan Chao), đã không có tên trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị.
Mặc dù nội bộ Đảng còn do dự trong việc thảo luận về cải cách cơ cấu chính trị, có rất nhiều bằng chứng thể hiện việc các nhà lãnh đạo đã bắt đầu quan tâm đến sự cần thiết phải thay đổi và cải thiện. Có lẽ đây là lần đầu tiên trong hơn 60 năm lịch sử của đại hội, chủ đề “Nhân dân” được nhắc tới áp đảo về cả tần xuất lẫn nội dung so với các chủ đề về “Đất nước” và “Đảng”.
Trong bài phát biểu trước toàn dân sau khi kết thúc của Đại hội, ông Tập Cận Bình nhấn mạnh nhiệm vụ cao cả nhất của Đảng Cộng sản: “Đảng ta là một Đảng chính trị hết lòng phục vụ nhân dân. Đảng đã lãnh đạo nhân dân đạt được những thành tựu thu hút được sự chú ý của toàn thế giới. Chúng ta có mọi lý do để tự hào. Tuy nhiên, chúng ta tự hào nhưng không tự mãn, và chúng ta sẽ không bao giờ ngủ quên trên chiến thắng.”
Chất lượng cuộc sống của người dân được đưa lên hàng đầu
Căng thẳng xã hội đã được nhấn mạnh liên tục trong tuần nghị sự với trọng tâm đặt vào chất lượng cuộc sống của người dân và việc giải quyết các nguyên nhân gây căng thẳng xã hội đang ngày càng gia tăng. Một trong những thành quả cụ thể là quy định bất cứ dự án lớn nào cũng buộc phải có đánh giá toàn diện các rủi ro xã hội. Tuyên bố này phản ánh sự hiểu biết và phản hồi ngày càng tăng của Đảng trước những lệch lạc xã hội và những hệ quả về môi trường luôn đi kèm các dự án quy mô lớn.
Rõ ràng Đảng Cộng sản đã nhận thức được những vấn đề cấp thiết mà người dân Trung Quốc đang phải đối mặt. Ông Tập Cận Bình đã liệt kê từng điểm trong bài phát biểu của mình: “giáo dục tốt hơn, công việc ổn định hơn, thu nhập cao hơn, an ninh xã hội đảm bảo hơn, dịch vụ y tế có tiêu chuẩn cao hơn, điều kiện sống tốt hơn, và môi trường sống đẹp hơn”. Điều này đạt được hay không là tùy thuộc vào lớp lãnh đạo mới có giải quyết các vấn đề chung hay chấp nhận đánh đổi sự suy đồi của xã hội trong một giai đoạn phát triển quan trọng. Tuy nhiên, các nhà phân tích chỉ ra rằng với tình hình 5 thành viên của Ban thường vụ Bộ Chính trị sắp nghỉ hưu trong 5 năm tới, ông Tập Cận Bình có thể sẽ tập trung phần lớn nguồn lực chính trị của mình cho việc sắp xếp bố trí người kế nhiệm hơn là lo cải cách.
Xiết chặt kỷ cương Đảng
Vấn đề tham nhũng là trọng tâm trong bản báo cáo của cựu Tổng Bí thư Hồ Cẩm Đào. Ông khẳng định tham nhũng đã “đe dọa sự ổn định và nền tảng của Đảng Cộng sản và của đất nước”. Trong suốt tuần nghị sự, chủ đề tham nhũng đã liên tục được nêu bật, và còn được nhắc tới thông qua việc áp dụng các quy định nghiêm khắc hơn về nhân sự Đảng.
Đây là một vấn đề cấp thiết đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc, khi hàng loạt các vụ bê bối về tham nhũng ở cả cấp cao nhất đã làm xói mòn quyền lực của Đảng. Việc ông Tập Cận Bình thậm chí còn đề cập đến tham nhũng một cách thẳng thắn hơn ông Hồ Cẩm Đào, khi ông nêu rõ các nhiệm vụ cần giải quyết bao gồm “các vấn đề về tham nhũng và nhận hối lộ của một số Đảng viên và cán bộ”, gửi đi thông điệp rằng ông Bình dự định điều chỉnh đường lối và xiết chặt hơn nữa kỷ cương của Đảng.
Một tín hiệu nữa về tăng cường chống tham nhũng là việc ông Vương Kỳ Sơn (Wang Qishan), một người rất có ảnh hưởng, được mệnh danh là “lính cứu hỏa” của Đảng Cộng sản, được bổ nhiệm làm Chủ tịch Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng. Ông Vương trước đây từng được cân nhắc làm ứng cử viên cho vị trí thứ hai hoặc thứ ba trong Đảng, nơi ông có thể tận dụng được thế mạnh của mình trong lĩnh vực tài chính và đầu tư. Quyết định bổ nhiệm gây ngạc nhiên của ông Vương có thể báo hiệu cam kết cải thiện hình ảnh của Đảng Cộng sản Trung Quốc trong việc chống tham nhũng và lạm dụng quyền lực.
Quyền lực lãnh đạo đã sang trang?
Sự xuất hiện đột ngột, liên tục, và nổi bật của ông Giang Trạch Dân trong tuần nghị sư đã thu hút sự chú ý của dư luận và hướng sự tập trung vào vai trò mà các “chính khách Trung Quốc kỳ cựu” nắm giữ sau khi nghỉ hưu. Ông Giang Trạch Dân phát biểu ngay sau ông Hồ Cẩm Đào tại Lễ khai mạc Kỳ họp và ông được nhắc đến liên tục trong các báo cáo của Đảng trong cả tuần. Rất nhiều, nếu không muốn nói là hầu hết, các nhà phân tích coi sự trở lại của ông Giang Trạch Dân là một bước lùi đối với cá nhân và đội ngũ của ông Hồ Cẩm Đào.
Tuy điều này chưa hẳn thể hiện định hướng tương lai nhưng cũng cho thấy một sự đoạn tuyệt đối với quá khứ. Các bài báo trong tuần nêu bật sự chuyển giao quyền lực và nghỉ hưu của ông Hồ Cẩm Đào và ông Giang Trạch Dân. Ông Hồ Cẩm Đào đã kết thúc tuần làm việc khi rút lui khỏi vai trò Tổng Bí thư và Chủ tịch Quân ủy Trung ương, chuyển lại các vị trí này cho ông Tập Cận Bình.
Tất cả các dấu hiệu đều cho thấy sự ra đi nhẹ nhàng của ông Hồ Cẩm Đào đồng nghĩa với một lệnh cấm mang tính hệ thống đối với sự can thiệp chính trị của các nhà lãnh đạo đã nghỉ hưu. Điều này nhằm tránh lặp lại tình huống trước đây khi ông Giang Trạch Dân vẫn nắm giữ quyền lực trong 2 năm sau đó, một cách trực tiếp khi duy trì vị trí Chủ tịch Quân ủy Trung ương, và gián tiếp qua các chỉ thị giúp ông tiếp cận tất cả các tài liệu chính trị quan trọng.
Rời bỏ sự nghiệp chính trị, ông Hồ Cẩm Đào cũng như ông Giang Trạch Dân, chấp nhận giảm thiểu vai trò của các chính khách đã nghỉ hưu, củng cố thể chế của Đảng Cộng sản, và thiết lập nên một tiền lệ mới cho tương lai.
Kết luận
Danh sách bổ nhiệm lãnh đạo mới của Trung Quốc đang định hình, và có cơ sở để tin tưởng vào khả năng Ban lãnh đạo mới sẽ tiếp nối thành công của Trung Quốc suốt 30 năm qua.
Với việc cắt giảm số lượng thành viên của Ban thường vụ từ 9 xuống 7 thành viên, Bộ Chính trị đã rút ngắn con đường đi đến đồng thuận và một lần nữa nhấn mạnh yếu tố quyết đoán trong lãnh đạo, nhằm cải thiện việc áp dụng các chính sách quản lý nhà nước và nhanh chóng đưa ra các điều chỉnh cần thiết cho các vấn đề kinh tế chính trị hiện tại.
Thêm vào đó, 5 trong số 7 thành viên của Ban thường vụ có kinh nghiệm sâu rộng trong lĩnh vực kinh tế hoặc tài chính, trong khi các lãnh đạo trước đây đều xuất thân từ lĩnh vực kỹ thuật. Quá tập trung sự chú ý vào công tác cải cách chính trị, nhiều nhà quan sát Trung Quốc đã quên mất rằng nền tảng cho sự thần kỳ kinh tế của Trung Quốc được xây dựng bởi những người như Tập Cận Bình, Trương Cao Lệ (Zhang Gaoli) và Du Chính Thanh (Yu Zhengsheng) nhờ thành quả phát triển địa phương, bởi Vương Kỳ Sơn (Wang Qishan) về tài chính trung ương, và bởi Trương Đức Giang (Zhang Dejiang) về công nghiệp và giao thông.
Cuối cùng, lời nói và hành động của Tổng Bí thư Tập Cận Bình đã thể hiện rõ sự tự hào và tin tưởng vào thành công hiện tại cũng như tương lai của Trung Quốc:
“Sức mạnh của chúng ta bắt nguồn từ nhân dân và tập thể. Chúng ta hiểu một cách sâu sắc rằng khả năng của mỗi cá nhân là hữu hạn, nhưng chừng nào chúng ta còn thống nhất, thì không khó khăn nào không thể vượt qua. Thời gian làm việc của mỗi cá nhân là hữu hạn, nhưng không có giới hạn nào cho việc toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân.”
Danh sách 25 lãnh đạo hàng đầu Trung Quốc theo cấp bậc và dự kiến vị trí bổ nhiệm
Thường vụ Bộ Chính trị:
Ông Tập Cận Bình (Xi Jinping): Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc
Ông Lý Khắc Cường (Li Keqiang): Thủ tướng
Ông Trương Đức Giang (Zhang Dejiang): Chủ tịch Quốc hội
Ông Vũ Chính Sinh (Yu Zhengsheng): Chủ tịch Ủy ban Tham vấn Chính trị
Ông Lưu Vân Sơn (Liu Yunshan): (cập nhật sau)
Ông Vương Kỳ Sơn (Wang Qishan): Chủ tịch Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Trung ương Đảng
Ông Trương Cao Lệ (Zhang Gaoli): Phó Thủ tướng phụ trách Kinh tế
Bộ Chính trị (không bao gồm Ban Thường vụ)
Ông Quách Kim Long (Guo Jinlong): Bí thư Thành ủy Bắc Kinh (Beijing)
Ông Hàn Chính (Han Zheng): Bí thư Thành ủy Thượng Hải (Shanghai)
Bà Tôn Xuân Lan (Sun Chunlan): Bí thư Thành ủy Thiên Tân (Tianjin)
Ông Tôn Chánh Tài (Sun Zhengcai): Bí thư Thành ủy Trùng Khánh (Chongqing)
Ông Hồ Xuân Hoa (Hu Chunhua): Bí thư Tỉnhủy Quảng Đông (Guangdong)
Ông Triệu Lạc Tế (Zhao Leji): Bí thư Tỉnh ủy Tân Cương (Xinjiang)
Ông Trương Xuân Hiền (Zhang Chunxian): Trưởng ban Tổ chức Trung Ương
Ông Lưu Kỳ Bảo (Liu Qibao): Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương
Bà Lưu Diên Đông (Liu Yandong): Phó Thủ tướng
Ông Uông Dương (Wang Yang): Phó Thủ tướng
Ông Mã Khải (Ma Kai): Ủy viên Quốc vụ, Tổng Thư ký Quốc vụ viện, Giám đốc Học viện Hành chính Trung Quốc
Ông Mạnh Kiến Trụ (Meng JianZhu): Bí thư Ủy ban Chính pháp Trung ương
Ông Lý Nguyên Triều (Li Yuanchao): Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội
Ông Lý Kiến Quốc (Li Jianguo): Phó Chủ tịch Ủy ban Thường vụ Quốc hội
Ông Phạm Trường Long (Fan Changlong): Phó Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương
Ông Hứa Kỳ Lượng (Xu Qiliang): Phó Chủ tịch Ủy ban Quân sự Trung ương
Ông Vương Hồ Ninh (Wang Huning): Ủy viên Quốc vụ viện
Ông Lệ Chiến Thư (Li Zhanshu): Chánh Văn phòng Trung ương Đảng
Set status/social/tweet for your phone
Aug 04
Viettel has just launched a new service iSign which allows users to set their phone a signature. You can try the service here www.isign.com.vn for free in its beta period.
Personally, I think this is a very potential service due to its social connection.
Functions:
- You can set up your iSign in any languages but try not to use bad words. You have 140 characters to write anything you want
- When you send SMS to your friend iSign will be included in the message.
- When your friend call you or you call them, your iSign will be display on their phones. This function is really cool, go and try this if you are using Viettel.
- Connecting with Social Platforms: iSign allow you to connect with Facebook and Twitter so that whenever you set your status on Facebook or Tweet your iSign will be changed the same.
iSign is open API and willing to connect with any social platforms so we will have more than Facebook and Twitter soon.
However, Mobifone and Vinaphone are also big players and this iSign thing will be much more fun if we can have all connected. Let’s wait for Mobifone and Vinaphone to jump in this in future.

















































Recent Comments